Skip to main content

Xui Xẽo


Nếu bạn là một người được sinh ra để phải hứng chịu nhiều xui rủi, thì cầm chắc một điều- Cuộc đời bạn sẽ bao lần bị lên bờ xuống ruộng, ba chìm bảy nổi, tám lênh đênh. Cho dù bạn có cố gắng, cố gắng thật nhiều, cho dù bạn không nản lòng, cứ coi những xui rủi của bạn chỉ là những sự tình cờ không may xảy ra, thì với tất cả những nỗ lực của bạn, lẽ ra phải đưa bạn đến một hoàn cảnh tốt đẹp hơn thì bạn vẫn cứ dậm chân tại chổ hay chỉ có một chút tiến bộ không đáng là bao. Nói vậy, không có nghĩa là tôi khuyên bạn buông xuôi, chấp nhận số xui rủi của mình mà bạn hãy cứ tiếp tục cố gắng nhé, có khi đến lúc già, ở lứa tuổi 50, 60 hay70 bạn sẽ bức phá được số xui rủi của mình mà được đền bù xứng đáng thì sao? Biết đâu bạn sẽ được lãnh về phần thưởng xứng đáng của nhiều năm tích lũy kinh nghiệm về tay  nghề và kinh nghiệm sống của mình còn hơn là không bao giờ cố gắng sau đôi ba lần thất bại thì kết quả chỉ là con số không tròn trĩnh. Vậy nên, tuy mang số xui, nhưng hãy luôn cố gắng vươn lên bạn nhé!

Đó là vì sao? Sẽ có một lần nào đó, đến tuổi già, ngẫm nghĩ lại, bạn mới chợt nhận ra rằng, ở đời không chỉ có tài giỏi là được mà còn có yếu tố may mắn. Yếu tố nầy đóng một vai trò rất quan trọng, mà theo thuyết nhà Phật, đó là nhân quả, là chuyện của kiếp trước, kiếp sau và kiếp hiện tại của bạn đang sống.

Tôi sẽ lần lượt kể cho bạn nghe những chuyện lạ xảy ra cho người bạn của tôi, trước kia tôi không tin vào chuyện số phận, vào hên xui, nhưng sau gần 30 năm biết anh, tôi bắt đầu tin và nhất là những lúc gần đây, tôi có thời gian, có điều kiện để tìm hiểu về những chuyện không thể lý giải được.

...

Vào một ngày kia, anh và tôi có một cuộc hẹn quan trọng với hai đối tác làm ăn, tại một văn  phòng ở một vùng biển nhỏ, cách nơi tôi ở hơn hai tiếng lái xe trên xa lô. Tuyến đường này, đối với chúng tôi không xa lạ gì, vì tôi và anh đã đi qua lại khá nhiều lần, con đường đó thỉnh thoảng ở giữa những ngọn núi và đôi khi là ở giữa hai bờ vực thẳm.. Tôi không thích xa lộ này lắm vì xe vận tải khá nhiều, tài xế  cứ chạy với tốc độ nhanh và xe thì nhiều nên cứ chạy san sát nhau. 

Chính vì quá khả quan với con đường quen thuộc này nên anh bạn tôi làm một cuộc hẹn gặp nhau lúc 11 giờ sáng ngày hôm ấy. Xe cứ chạy bon bon, cho đến khi anh nói với tôi:

- Hình như là mình chạy lạc đường rồi!

Tôi không thể nào tin nổi khi nghe anh nói vây. Con đường quen thuộc, nằm trong lòng bàn tay mà anh đi lạc là sao??? Lúc đó, nếu tiếp tục chạy, thì chúng tôi sẽ đi tới một vùng biển khác, còn rẽ qua trái là đi nơi chúng tôi cần đi. Thật sự, hai bên đường cũng chỉ là rừng cây của vực thẳm, không phân biệt được là mình có phải lạc đường hay không. Xe rất tân thời có GPS định vị mà bỗng dưng không phát ra âm thanh nữa mà chỉ hiện bản đồ lên màng hình thôi. Xe cứ vùn vụt chạy trên xa lộ theo tốc độ qui định, không thể làm gì khác ngoài cách chạy thẳng hoài hy vọng có một chỗ để u-turn quay đầu trở lại.

Tiếng điện thoại vang lên, tiếng của cô chủ văn phòng hỏi, anh đã tói nơi chưa sao không thấy, người khách mời đã tới rồi, chờ gặp anh. Hơi ngại, anh nói rằng, anh lạc đường rồi, hình như là anh lạc qua con đường đi qua vùng khác. Cô chủ kia mới hỏi lại:

- Vậy thì anh bao giờ mới tới văn phòng của em được? 

Anh nói chắc là khoảng một tiếng nữa. Ô, trời ơi, người Tây rất đúng giờ, hẹn 11 giờ là có mặt 11 giờ hoặc sớm hơn 15 phút ở đó rồi. Lần đầu tiên, hẹn hò làm ăn mà có sự thất hẹn thì không tốt chút nào. Tôi nghĩ vậy.

Tuy nói là một tiếng nữa, nghĩa là 12 giờ trưa sẽ đến ngay điểm hẹn, thế mà, đường cứ dài hun hút, xe ầm ầm vượt qua, xé gió...

Đến 12 giờ, chúng tôi vẫn còn ngồi trên xe, trên xa lộ cao tốc, không có mảy may nào quay đầu lại được vì không có chỗ để u-turn. Tôi buộc lòng gọi vô văn phòng một lần nữa cho cô chủ, báo là đang tìm đường quay trở lại chổ hẹn. Cô chủ nói, vậy để cô hỏi thử ông Tây, coi ổng có chờ được không hay là nói ổng đi uống cà phê đi, khi nào anh tới thì hãy quay lại.

Bốn cú điện thoại dàn xếp một cuộc gặp mặt chỉ vì một chút sơ sẩy trên xa lộ, khi cần rẽ trái mà không rẽ. Có lẽ không còn tin là mình có thể quay trở về nhà trước 3 giờ chiều vì một chuyện khác nên Anh nói:

- Hay là mình về Sydney luôn, trễ quá rồi.

Tôi thấy ái ngại với đối tác quá, khuyên anh nên giữ cuộc hẹn, để còn gặp họ làm ăn sau nầy. Cuối cùng, chúng tôi đã đến văn phòng cô chủ. Mọi người cười xòa vì chuyện lạc đuờng hết sức ngớ ngẫn của chúng tôi.

Thật không thể giải thích. anh chạy xe đến một nơi quen thuộc, đường đi nằm trong lòng bàn tay, thế mà bạn tôi lại chạy thẳng mà không rẽ trái, hình như lúc đó, có hàng loạt xe trucks, xe vận tải to lớn áng mất suốt đoạn đường đó, hay vì một cuộc hẹn khá quan trọng cho sự nghiệp của anh mà anh hồi hộp quá, rồi hành động không giống như bình thường nên bị lạc đường?

Tôi đã nói với anh:

- Anh, hình như anh bị ai che mắt ngay ngã rẽ đó. Anh hoàn toàn blind bị mù ngay lúc đó, và một điều khiến tôi nổi da gà hơn là bỗng nhiên, ngay cái bùng binh round a bout, sẳn vận tốc đang giảm duới 110km/h như lúc nảy, anh dùng tay nhấn vào máy GPS vài lần thì tiếng chỉ đường vỏng vạc vang lên bình thường chứ không hề bị hư như lúc chúng tôi khởi hành, một vài lần với tay chỉnh sửa mà cũng không có tiếng, mà trên đường xa lộ freeway rồi, thì chỉ có ta với chiếc xe và trời đất bao la, không thể ngừng lại, dù có muốn dừng lại để tìm chổ đi vệ sinh.

 ...Trong sự tưởng tượng của tôi, một ông già Tây khó chịu mặt hầm hầm sát khí vì để ông "Leo cây" suốt hơn hai tiếng đồng hồ. Không ngờ, gặp rồi mới biết, đó là một ông Tây, vô cùng lịch thiệp, miệng luôn nở nụ cười suốt buổi bàn bạc công việc.


.................
Một buổi sáng, anh từ chỗ làm về, nói với tôi, là hãy đi phụ giúp anh một tay, chỉ là một chuyện rất nhỏ, mà lúc trước thường để cho người khác làm.

Tôi theo anh đến chỗ làm, đồ nghề để làm cho công việc đó đã chuẩn bị kỷ càng, nhưng không ngờ, công việc phải cần có một thứ đồ nghề khác mới hoàn tất được. Nếu như mọi khi thì anh sẽ chán nản bỏ về, để lần sau đến làm tiếp, nhưng lần này, sẳn đang buồn bực vì tôi hay nói, nếu không gặp rắc rối, không bỏ dở nửa chừng thì đâu phải là anh, nên anh nói là để anh ra xe tìm đồ nghề đó

--------------------

Lại một chuyện khác

Một lần khi anh có hẹn với khách hàng để ký hợp đồng khá quan trọng cho một công việc, mọi việc chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ chữ ký của người khách hàng để nhận tiền đặt cọc thì bỗng chiều hôm đó, anh nhận được cú điện thoại báo tin là người nhà của họ trở bệnh nặng phải đưa vào bệnh viện nên không đến được...Một tuần, hai tuần, ba tuần rồi hơn một tháng trôi qua, bệnh viện ở đây không cho xuất viện có nghĩa là bệnh nghiêm trọng lắm rồi có thể nguy đến tính mạng. Vậy nên, người khách hàng đâu còn lòng dạ nào mà tiếp tục công việc làm ăn nữa Công việc của hai bên phải hoãn lại một thời gian khá dài, đến khi ngưòi thân của họ xuất viện và mạnh  khỏe trở lại. Anh bạn tôi chỉ biết kêu trời.
................

Chuyện xui rủi cứ nối đuôi nhau như có một bàn tay vô hình sắp xếp, cứ đến thời khắc quan trọng cần làm một chuyện gì đó là anh bị trục trặc. Khi muốn in  giấy tờ quan trọng thì máy in đột nhiên bị hư , tệ nhất là cái laptop của anh bỗng dưng bị virus, không sử dụng được trong thời gian ngắn.

Lại chuyện thời tiết, khi công việc của anh đang lên như diều gặp gió thì trời bỗng có những cơn bảo, rồi mưa day dẳng hết ngày này đến ngày khác, hay mưa xen kẻ nhau như những bước nhảy hai bước tới thì ba bước lùi. Cho nên, anh lao đao. lận đận vì nghề của anh rất cần  thời tiết tốt, không có mưa thì mới làm được.

----
Có một lần, khi anh dốc hết tài sản vào một công trình, vay mượn  cả vài đứa con mới có viêc làm thì 

Anh đả against all odds, chống đở lại mọi nghịch cảnh trái ngang, để đi đến ngày hôm nay, đến nổi những người đang làm cho anh, hay không quá ghét anh đều nói:

_ Vái cho anh thành công cho rồi!

Thứ Hai 21/10/2024

Tai sao lại có những chuyện có thể xảy ra đúng thời khắc đến như vậy? Có một bàn tay vô hình nào chăng?

Hết ba anh bị bệnh tai biến, phải vào bệnh viện cấp cứu. Phải dốc những đồng tiền tiền mượn ra để lo chạy chữa cho ba anh.

Chuyện đáng sợ nhất, cuối cùng cũng đã xảy ra. Má anh mất. Một dấu chấm hết cho cuộc đời và sự nghiệp của anh. Tất cả đều trở nên vô vị, vô ý nghĩa đối với anh bây giờ.



Comments

Popular posts from this blog

Curry plants- Trồng cây cà ri từ hạt của cây sau nhà (cây mẹ).

Thời gian gần đây, có lẽ vào khoảng 2-3 năm nay, tôi bắt đầu hứng thú về việc trồng cây và làm vườn. Có lẽ một phần cũng vì tính chất của công việc của gia đình mà tôi thường xuyên đi đến BW mua đồ, sẵn tiện mua cây về trồng. Phần lớn là mua cây sale và cũng đôi khi vì thích mà mua chứ không đợi đến sale. Có một lần, tôi bắt gặp cây nầy, để giá sale và vì thấy cành lá đẹp đẹp nên tôi đến gần cầm tag lên đọc thì mới ngã lẽ ra. Đây là cây cà ri, người Ấn hay dùng để nấu cà ri nên cây có tên là cây cà ri Curry plant. Đối với tôi, cái gì lạ, lần đầu tiên mới biết thì tôi interested thích lắm, nên tôi mua về với hy vọng là có thể trồng cho lớn mạnh hơn để con gái lớn của tôi có thể tha hồ mà hái lá khi muốn nấu món cà  ri. Đây là cây cà ri tôi mua sale ở BW và tôi trồng ở một góc vườn nhỏ sau nhà. Nhưng vồn không rành lắm về trồng trọt nên cây cà ri nầy cứ bao nhiêu nhánh...

Trồng cây đậu bắp từ hạt

Theo kinh nghiệm, tôi nên chuẩn bị ủ phân, làm sẵn đất và ươm hạt giống, chuẩn bị sẵn sàng để đến đầu mùa Xuân là có cây phát triển mạnh và tốt đem trồng xuống đất hoặc vô trong chậu lớn liền và cứ như thế. Mùa Đông 7/2018 Vài người trong gia đình tôi thích ăn đậu bắp. Hình như tuần nào gia đình tôi cũng nấu ít nhất là một nồi canh chua và đậu bắp thì không thể thiếu. Có lẽ vậy, tôi nghĩ đến thử trồng vài cây đậu bắp sau  nhà. Năm ngoái tôi có lên tiẹm BW mua khoảng sáu cây về trồng,, cộng thêm một bịch hạt giống tốt. Thế là sát xuất cây mọc tốt như ý muốn nhưng khổ một điều là nơi tôi trồng cây bị thiếu ánh nắng nên chỉ có hai cây là có trái. Mỗi cây cho ra duy nhất một trái thật to. Tôi không dám hái vì muốn để lấy hạt giống. Kết quả là tôi chẳng bao giờ có cơ hội thấy cây phát triển  hơn nữa. Vỏn vẹn hai trái trên hai cây, rồi cây chết queo. Tôi có được hai...

Trồng chanh dây.

Có một dịp lên BW, tôi thấy có một cây chanh dây on sale. Tôi mua về vì thấy đứa con gái thỉnh thoảng dùng chanh dây để làm bánh hoặc kem. Khoảnh đất sát hàng rào nhà tôi rất xấu, cứng ngắt toàn đất sét cho dù tôi cố gắng đổ đất phân lên nhưng vẫn không thấm tháp gì hết. Tôi đặt cây chanh dây ở chổ nầy vì ở đó có sẳn lưới sắt, dạo trước tôi dùng để trồng những loại cây leo. Trồng cây nầy khá lâu rồi mà sâu bọ cứ ăn đọt lá non làm cây lớn không nổi, nói chi đến ra hoa kết trái...Thế mà, mấy hôm nay, tôi thấy cây đã bắt đầu ra hoa. Bất ngờ, thú vị! 15/10/16 Được biết hoa của cây chanh dây nầy rất đặc biệt vì hoa đưụ và hoa cái ở chung trong một cái hoa, tầng trên là hoa đực và tầng dưới là hoa cái.